hai
Thứ Hai, 11 tháng 1, 2016
Chủ Nhật, 6 tháng 12, 2015
Từ một tác phẩm, hiểu thêm tấm lòng “thi tướng” Phạm Quốc Trung
BÀI VIẾT KỶ NIỆM 40 NĂM THÀNH LẬP TRƯỜNG SĨ QUAN CHÍNH TRỊ:
Có người từng nói, đại ý: Xưa nay, phàm những người yêu thơ, thích thơ, say đắm với “nàng thơ” thường là những người có đời sống nội tâm sâu sắc, yêu thương con người, nặng lòng với nhân tình thế thái. Bởi thơ là tiếng lòng của người trong cuộc. Tiếng lòng ấy càng nồng ấm, ngọt ngào, sâu sắc bao nhiêu thì bài thơ càng dễ nhận được sự chia sẻ của bạn đọc bấy nhiêu. Tác giả Phạm Quốc Trung làm thơ không nhiều. Anh cũng không dám nhận mình là nhà thơ, mà chỉ là người yêu thơ. Và trong những lúc lắng lòng nhất, xúc động nhất, anh đã cảm tác được một số bài thơ về tình đồng chí, đồng đội rất dễ “neo” vào tâm hồn người đọc, “40 mùa chim xây tổ” là một trong số những bài thơ như thế.
Ngay tên bài thơ đã là một hình ảnh khá gợi cảm, giàu sức liên tưởng. Ông cha ta có câu “Chim có tổ, người có tông, nước có cội, sông có nguồn”. Hàm ý là bất kể sự vật, hiện tượng nào trong cuộc sống này cũng có gốc gác, nguồn cội, xuất phát điểm của nó. Chim không chỉ biết bay về tổ, tìm về tổ, mà còn lặng lẽ cùng vun vén, xây đắp cho tổ ấm của mình. Nghĩa cử ấy diễn ra tự nhiên, nhưng lại thể hiện ý nghĩa nhân sinh sâu sắc khi ai đó biết nâng niu và quý trọng nguồn cội. Vậy nên, cái tên bài thơ đã phần nào đã nói lên tâm nguyện, tiếng lòng của tác giả khi kèm theo ghi chú “Tặng mái trường tuổi 40”.
Bài thơ mở đầu bằng những câu thơ khá mượt mà, tinh tế: “Màu thời gian thấm đậm lớp rêu phong/ Đẹp nguyên sơ mái trường Thành Cổ/ Cây phượng già đã bao mùa hoa đỏ/ Tiễn vạn bước chân đi bốn phương trời”.
Đoạn thơ như đưa người đọc trở về thời gian của ký ức, của những kỷ niệm xa xưa, mà đã là ký ức, kỷ niệm thì bao giờ cũng vương vấn, cũng khó nhạt phai trong tâm trí con người. Với mỗi cán bộ, giảng viên, học viên của Nhà trường, hình ảnh chiếc cổng Thành cổ Nhà Nguyễn đã tồn tại xuyên qua ba thế kỷ là hình ảnh vô cùng gần gũi, thân thương, nên “tạc” vào trái tim họ trong cuộc đời quân ngũ. Dù trải qua bao dãi dầu mưa nắng, dù thời gian có phủ lên một lớp rêu phong, song vòm cổng Thành dưới tán cây si hàng trăm năm tuổi tỏa bóng sum suê qua bốn mùa xuân - hạ - thu - đông, đã trở thành biểu tượng niềm thương nỗi nhớ của mỗi người khi chia tay Mái trường thân yêu. Đoạn thơ này có mấy ý hay: Hay ở chỗ đã kết hợp được cả cảnh và tình, cảnh xưa cũ mà tình người sâu lắng; hay ở sự ngưng đọng của thời gian “thẫm đậm lớp rêu phong”, của “cây phượng già”, mà không gian thì khoáng đạt và bay bổng, vì có những chùm hoa phượng đỏ rực đã từng chứng kiến khoảnh khắc lưu luyến chia tay, tiễn đưa hàng vạn học viên tốt nghiệp ra trường tỏa đi khắp bốn phương trời để góp sức dựng xây quân đội, gìn giữ gấm vóc giang sơn. Cây phượng, hoa phượng vốn gắn liền với tuổi học trò của con người. Bởi thế, hình ảnh “cây phượng già đã bao mùa hoa đỏ” là một chi tiết tinh tế, dễ gợi lại những ký ức tươi đẹp cho tất cả những ai đã từng học tập dưới Mái trường này.
“Sắc màu nhân văn lan tỏa nơi nơi/ Bên cây súng luôn có đàn, có sách/ Khi Tổ quốc cần, máu xương không tiếc/ Nguyện nằm lại biên cương, mãi mãi không về…”.
Đọc những vần thơ nhẹ nhàng này, tôi lại bị ám ảnh, xúc động bởi những câu thơ mà tác giả Phạm Quốc Trung đã viết trong bài “Những giáo án vàng” trong dịp Ngày Thương binh-Liệt sĩ 27-7-2013 (đã đăng trên Báo Quân đội nhân dân): “Tôi dâng hương tưởng niệm các Anh/ Hai mươi hai linh hồn liệt sĩ/ Những ánh hào quang Sĩ quan Chính trị/ Cùng xây đài hoa cho mái trường này/ Bài các Anh còn dang dở nơi đây/ Trang sách mở, chẳng bao giờ gấp lại/ Súng đỏ nòng viết nên bài học cuối/ Lời Điếu văn thay Quyết định ra trường”. Có thời một số người suy nghĩ phiến diện rằng, Sĩ quan chính trị là những người “đầu đội chủ trương, vai mang đường lối…”, hàm ý là chỉ biết nói, lý luận nhiều mà ít thực tiễn. Nhưng thực tế, để có những bài giảng hay, những trang giáo án đầy ắp hơi thở sống động của chiến trường, đã có 22 Anh hùng Liệt sĩ là giáo viên, học viên của Nhà trường đã ngã xuống. Đó vừa là cái đẹp nhân văn, vừa là cái đẹp bi tráng đã làm nên “linh hồn bất tử” của Nhà trường suốt 40 năm qua và còn tỏa sáng đến mai sau.
Những thăng trầm, những gian khó, những buồn vui của Nhà trường đã được tác giả thể hiện nỗi lòng chân thật của mình qua những câu thơ: “Bốn mươi năm vượt gian khó bộn bề/ Qua bao lần thay tên, nhập, tách/ Trăn trở, miệt mài bên từng trang sách/ Để lý luận gần hơn thực tiễn chiến trường”.
Từ hành trình gian nan vất vả đó, Nhà trường vẫn nỗ lực vươn lên, không ngừng hiện đại hóa để đáp ứng ngày càng cao với mục tiêu yêu cầu đào tạo: “Bài học hôm nay trên bục giảng đường/ Đèn trình chiếu thay dần bụi phấn”, và không gian văn hóa của nhà trường vẫn giữ được “hồn cốt” đặc trưng của một môi trường giáo dục nhân văn quân sự: “Hoa khoe sắc bên dây phơi áo lính/ Giúp thăng hoa câu “Quan họ yếm đào”.
Những khi Nhà trường “thay tên, đổi họ”, lòng người cũng có lúc xao động, tâm tư, song trên hết, những người gắn bó với Mái trường này chí vẫn kiên trung, tình vẫn sắt son, niềm tin với Đảng, với Nước, với Dân vẫn được các thế hệ trao truyền, nối tiếp nhau thật bình dị mà cũng rất đỗi thiêng liêng: “Mấy thế hệ chung bước dưới cờ sao/ Cây trái chín, nụ chồi tiếp nối/ Pho sử Trường mở sang trang mới/ Vẫn đậm tên ai xây móng, đắp nền”.
Đoạn kết bài thơ là những câu xúc động: “Làn hương thờ các Liệt sĩ học viên/ Tỏa nhuộm màu xanh lá xà cừ cổ thụ/ Che bóng mát gọi chim về xây tổ/ Để một mai tung cánh hướng chân trời”. Những câu thơ này vừa có sức ám ảnh, vừa giàu sự liên tưởng. Ám ảnh ở chi tiết “làn hương thờ” của các Liệt sĩ học viên như những giọt nước ngọt lành đã tưới mát cho những hàng cây cổ thụ thêm “rễ sâu, chắc cành, xanh lá” để tỏa bóng gọi chim về xây tổ ấm. Sự liên tưởng sâu sắc ở chỗ: Nhờ có Anh linh của các Liệt sĩ phù hộ, Nhà trường đã hội tụ, dìu dắt, nâng bước bao thế hệ học viên trưởng thành, như những cánh chim vững vàng bay về khắp bốn phương trời.
Có thể nói, bài thơ “40 mùa chim xây tổ” của tác giả Phạm Quốc Trung tuy chưa phải là “viên ngọc quý”, song cũng đã lấp lánh khá nhiều chi tiết hay, từ ngữ “đắt” và có những ý thơ giàu hình ảnh, có sức gợi. Nhưng hơn thế, nội dung bao trùm bài thơ là tình cảm tri ân sâu nặng, là tiếng lòng đằm thắm mà tác giả đã gửi gắm, chuyển tải vào từng câu chữ để mang đến người đọc (trước hết là cán bộ, giảng viên, học viên, nhân viên, chiến sĩ trong Nhà trường) một thông điệp: Có niềm vinh quang, hạnh phúc như hôm nay, xin đừng lãng quên hành trình gian khó mà bốn thập niên qua, những người từng gắn bó, học tập, công tác dưới Mái trường này đã trải qua và từng dày công vun đắp, bền bỉ tạo dựng nên “tổ ấm” này!
Là người “đứng mũi chịu sào” ở một trong những nhà trường sĩ quan lớn nhất của Quân đội ta, dù hằng ngày bận bịu với bao việc trong công tác lãnh đạo, chỉ huy, quản lý, điều hành, nghiên cứu khoa học… mà Trung tướng, PGS.TS Phạm Quốc Trung vẫn biết “làm giàu” đời sống tâm hồn mình và “nuôi dưỡng” cảm xúc để ứng tác những vần thơ mềm mại, thân thương như thế, quả là điều rất đáng trân trọng. Tôi không sợ quá lời khi gọi anh là “thi tướng” ở Trường Sĩ quan Chính trị. Rồi mai đây, trong những trang sách văn học nghệ thuật của Nhà trường, trong những buổi giao lưu “cầm, kỳ, thi, họa”, trong những ngày lễ trọng như 14-1, 20-11, 22-12… những câu thơ hay, những vần thơ gợi cảm của anh sẽ tiếp tục khơi nguồn cảm hứng cho các thế hệ nối tiếp sáng tạo những thi phẩm hay về Mái trường mà một thời quân ngũ “thi tướng” Phạm Quốc Trung đã từng gắn bó, yêu thương.
Hà Nội, tháng 12-2015
Thượng tá NGUYỄN VĂN HẢI
(Phó trưởng Phòng biên tập Văn hóa- Thể thao, Báo Quân đội nhân dân.
Nguyên Học viên Tiểu đoàn 4, Trường SQCT, niên khóa 1993-1997)
Thứ Hai, 30 tháng 11, 2015
ĐỔI THAY Ở TRƯỜNG SỸ QUAN CHÍNH TRỊ
Mới đấy mà đã ba năm kể từ ngày tôi được cấp trên điều động về Trường sỹ quan Chính trị nhận công tác (30/12/2012-30/12/2015). Ba năm là khoảng thời gian ngắn ngủi so với bề dày truyền thống 40 năm xây dựng, giáo dục- đào tạo, huấn luyện, chiến đấu và trưởng thành của Nhà trường nhưng cũng là khoảng thời gian quí giá đầy ấn tượng đối với mỗi người bởi được chứng kiến những đổi thay mạnh mẽ có tính đột phá của Nhà trường, đưa Nhà trường từng bước hòa nhập với sự phát triển chung của các cơ sở giáo dục- đào tạo trong cả nước.
Ngày ấy, vừa bước chân vào trong cổng trường, khung cảnh hiện ra trước mắt tôi là những dãy nhà ở, nhà làm việc của các cơ quan, khu giáo viên, học viên, khu giảng đường, trung tâm điều hành và cả nhà Hội trường A nữa đã cũ kỹ và đang xuống cấp. Đường tới các cơ quan, đơn vị, chỉ có trục đường chính đổ bê tông, còn lại là đường đất, hễ trời mưa là lầy lội, đi bắn tóe lên quần áo rất bẩn. Xung quanh hồ khi đó chưa kè gạch như bây giờ, cỏ mọc um tùm, nước thải của các hộ dân ở ven hồ xả trực tiếp xuống hồ làm cho nước hồ bị ô nhiễm nặng, cá chết nổi trắng xóa cả mặt nước trông thật đau xót. Những hôm trời nắng nóng, mùi hôi thối từ mặt hồ bốc khiến cho các hộ dân và cán bộ, giảng viên, nhân viên ở quanh hồ rất khó chịu.
Vậy mà bây giờ, tất cả các trục đường tới các cơ quan, đơn vị đều được trải bê tông, hoặc trải nhựa. Dọc hai bên đường đi đều dựng các cột điện, trên lắp đèn cao áp, buổi tối ánh điện sáng trưng, vừa thuận tiện cho việc đi lại, vừa bảo đảm ánh sáng cho học viên làm nhiệm vụ gác, ôn bài. Cũng trên các lối đi, dọc theo các trục đường lớn, cơ quan chính trị và các tiểu đoàn treo nhiều Pa nô, áp phích, bảng ảnh với những khẩu hiệu chỉ đạo, hướng dẫn hành động thực hiện tốt các phong trào thi đua sát thực tiễn, sát đơn vị trong từng giai đoạn. Những vườn hoa, cây cảnh, công trình của các tổ chức quần chúng: Đoàn thanh niên, Hội phụ nữ, Công đoàn chào mừng các sự kiện trọng đại của Đảng, Nhà nước, Quân đội và Nhà trường.
Trong ba năm qua, cùng với khởi công xây dựng mới 44 hạng mục công trình tại khu B (trên diện tích 42,28ha thuộc xã Thạch Hòa- Thạch Thất – Hà Nội), đến nay đã có 9 công trình được khánh thành và đưa vào sử dụng, đồng thời tăng cường củng cố nâng cấp thao trường, bãi tập tại Khu C (trên địa bàn 2 xã của huyện Việt Yên- tỉnh Bắc Giang), ở Khu A,( thuộc phường Vệ An- tp Bắc Ninh- tỉnh Bắc Ninh), được sự hỗ trợ của trên, Nhà trường mạnh dạn đầu tư kinh phí, sửa chữa, xây dựng mới nhiều công trình nhà ở, nhà làm việc, các giảng đường, nhà điều hành, nhà truyền thống, thư viện. Mới đây, vào trung tuần tháng 8/2015, Nhà trường đã hoàn thành và đưa vào sử dụng Hội trường A, kịp thời phục vụ Đại hội Đảng bộ Nhà trường lần thứ IX nhiệm kỳ 2015-2020 cùng các hội nghị, hội thảo khoa học của các cơ quan, đơn vị và Nhà trường. Sân vận động của Nhà trường cũng được nâng cấp, cải tạo bảo đảm đủ sức chứa cho hàng nghìn người khi tập trung chào cờ, diễu duyệt đội ngũ vào các ngày đầu tháng và là nơi tổ chức các hoạt động vui chơi, giải trí của cán bộ, giảng viên, học viên, nhân viên trong toàn trường. Khu nội trú bố trí đủ chỗ ở cho các đồng chí cán bộ, giảng viên, nhân viên xa gia đình ở lại đơn vị, trong đó có 12 phòng dành cho cán bộ cao cấp, trang bị đủ tiện nghi: tivi, điều hòa, giường, tủ, công trình nhà tắm, nhà vệ sinh khép kín cùng các dụng cụ doanh trại đáp ứng nhu cầu sinh hoạt của cán bộ, giảng viên trong toàn trường.
Trong công tác giáo dục- đào tạo, đi đôi với quán triệt, thực hiện nghiêm túc Nghị quyết số 29 của Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XI về “ Đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục và đào tạo đáp ứng yêu cầu công nghiệp hóa, hiện đại hóa trong điều kiện kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa và hội nhập quốc tế”, tích cực triển khai thực hiện đồng bộ Nghị quyết 86/NQ-ĐUQSTW của Đảng ủy Quân sự Trung ương (nay là Quân ủy Trung ương) và Chiến lược giáo dục - đào tạo của các nhà trường trong Quân đội từ nay đến năm 2020, tiếp tục rà soát xây dựng và mở các mã ngành đào tạo phù hợp với sự phát triển trong giai đoạn mới, tháng 9 năm 2013, Nhà trường đã hoàn thành việc công bố chuẩn đầu ra cho 8 ngành đào tạo đại học và 01 ngành đào tạo cao đẳng. Trước đó vào trung tuần tháng 8 năm 2013, Bộ Giáo dục và Đào tạo đã ký các quyết định cho phép Nhà trường được đào tạo sau đại học ba chuyên ngành là Triết học, Chủ nghĩa xã hội khoa học và Xây dựng Đảng, chính quyền và Nhà nước. Tất cả điều đó khẳng định sứ mệnh phát triển, khả năng, uy tín đào tạo của Nhà trường đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ của một cơ sở giáo dục- đào tạo bậc đại học của Quân đội và trong cả nước. Chất lượng và trình độ học vấn của đội ngũ cán bộ, giáo viên từng bước nâng lên ngang tầm nhiệm vụ giảng dạy, quản lý các đối tượng học viên. Hiện nay toàn trường có 6 Phó giáo sư, 27 Tiến sĩ, 161 Thạc sĩ, 430 cử nhân đại học, là cơ sở để Nhà trường hoàn thành tốt nhiệm đào tạo các đối tượng ở các bậc học và là nhân tố trực tiếp nâng cao chất lượng học tập, rèn luyện cuả học viên. Kết quả học viên tốt nghiệp hằng năm, tỉ lệ đạt khá, giỏi năm sau đều cao hơn năm trước, tỉ lệ học viên rèn luyện tốt các năm thường xuyên đạt trên 99,6%..; 100% học viên tốt nghiệp ra trường sẵn sàng nhận nhiệm vụ, không có đồng chí nào thoái thác nhiệm vụ. Cuối tháng 10 năm 2015 vừa qua, Đoàn kiểm tra của Bộ Quốc Phòng do Thượng tướng Phạm Xuân Hùng, Ủy viên Trung ương Đảng, Ủy viên Quân ủy Trung ương, Phó Tổng tham mưu trưởng Quân đội nhân dân Việt Nam làm trưởng đã tiến hành kiểm tra chất lượng giáo dục- đào tạo và xây dựng chính qui của Nhà trường trong ba năm (từ năm học 2012-2013 đến năm học 2014-2015) đánh giá Nhà trường hoàn thành tốt các nội dung được kiểm tra, tổng bình đạt đơn vị giỏi 8,32 điểm. Thượng tá Trần Ngọc Minh, Phó trưởng phòng Tuyên huấn Quân khu 2, nguyên học viên Tiểu đoàn 2 khóa học 1991-1995, trong một lần về thăm lại Trường đã thốt lên : “ Nhà trường đổi thay nhiều quá, đẹp và chính qui quá, thế mới xứng tầm cái nôi đào tạo cán bộ chính trị cấp phân đội của toàn quân”.Thiếu tướng Nguyễn Văn Chỉnh, nguyên Phó chủ nhiệm Chính trị Học viện Chính trị, nguyên Phó tư lệnh Quân khu 2 trầm trồ : “ Tách ra từ Học viện Chính trị mới có mấy năm mà Trường sỹ quan Chính trị đã đổi thay vượt bậc, vì thế chất lượng giáo dục- đào tạo của Nhà trường chắc chắn sẽ ngày càng nâng cao ”. Còn nhiều, nhiều lắm những lời khen, tiếng nói tâm sự từ đáy lòng của các đồng chí cán bộ đã và đang công tác hoặc nghỉ hưu khi có dịp trở lại thăm trường cũ. Ai cũng tự hào về mái trường thân yêu của mình và mong muốn Nhà trường tiến nhanh, tiến xa hơn nữa trên con đường phát triển, xứng đáng là một trong những trường trọng điểm của toàn quân. Riêng tôi, dù chỉ mới được sống, công tác ở Nhà trường trong khoảng thời gian rất ngắn, nhưng đã được chứng kiến bao sự đổi thay kỳ diệu của Nhà trường. Những đổi thay ấy khẳng định chủ trương đúng đắn của Quân ủy Trung ương và Bộ Quốc phòng, vai trò lãnh đạo, chỉ đạo của các cấp ủy đảng trong Đảng bộ Nhà trường đối với các nhiệm vụ được giao.
Một mùa xuân mới lại về với cán bộ, giảng viên, học viên, nhân viên, chiến sĩ Trường sĩ quan Chính trị, xuân mới, Nhà trường thêm tuổi mới, cái tuổi 40 “ Tri thiên mệnh- nghĩa là cái gì cũng tỏ, cũng chín”, tràn đầy sức lực, trí tuệ, đủ sức gánh vác, hoàn thành các trọng trách mà Đảng, Nhà nước, nhân dân và Bộ Quốc phòng giao phó, đào tạo có chất lượng các đối tượng cán bộ đáp ứng yêu cầu, nòng cốt trong nhiệm vụ xây dựng Quân đội vững mạnh về chính trị, góp phần quan trọng vào sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước trong tình hình mới.
Bắc Ninh, Tháng 1/2016- La Quang Mão
Thứ Sáu, 20 tháng 11, 2015
40 MÙA CHIM XÂY TỔ
(Tặng mái trường tuổi 40)
Tác giả: Trung tướng, PGS, TS Phạm Quốc Trung
Hiệu trưởng Trường Đại học Chính trị.
Màu thời gian thấm đậm lớp rêu phong
Đẹp nguyên sơ mái trường Thành Cổ
Cây phượng già đã bao mùa hoa đỏ
Tiễn vạn bước chân đi bốn phương trời.
Sắc màu nhân văn lan tỏa nơi nơi
Bên cây súng luôn có đàn, có sách.
Khi Tổ quốc cần, máu xương không tiếc
Nguyện nằm lại biên cương, mãi mãi không về…
Bốn mươi năm vượt gian khó bộn bề
Qua bao lần thay tên, nhập, tách
Trăn trở, miệt mài bên từng trang sách
Để lý luận gần hơn thực tiễn chiến trường.
Bài học hôm nay trên bục giảng đường
Đèn trình chiếu thay dần bụi phấn.
Hoa khoe sắc bên dây phơi áo lính
Giúp thăng hoa câu “quan họ yếm đào”.
Mấy thế hệ chung bước dưới cờ sao
Cây trái chín, nụ chồi tiếp nối
Pho sử Trường mở sang trang mới
Vẫn đậm tên ai xây móng, đắp nền.
Làn hương thờ các Liệt sĩ học viên
Tỏa nhuộm màu xanh lá xà cừ cổ thụ
Che bóng mát gọi chim về xây tổ
Để một mai tung cánh hướng chân trời./.
***
ĐỌC BÀI THƠ “40 MÙA CHIM XÂY TỔ” CỦA PHẠM QUỐC TRUNG
Hồng Chuyên
Một mái trường tọa lạc trong thành cổ, rêu phong, đã bao năm thăng trầm tách nhập, nhưng ngôi trường ấy đã vượt qua, đã đào tạo hàng vạn học học viên cán bộ. Ngôi trường ấy luôn gắn liền với chiến trường, gắn trực tiếp, máu xương của cán bộ học viên nhà trường đã nhuộm đỏ biên cương Tổ Quốc
Ngôi trường ấy đào tạo ra những người cầm súng, nhưng bên súng luôn có sách có hoa có đàn, ấy là đặc trưng của đào tạo cán bộ chính trị, là truyền thống Trường Sĩ quan Chính trị. Ngôi trường ấy lại được đắm mình trong một vùng văn hóa quan họ càng làm thấm đượm và thăng hoa thêm chất nhân văn.
Đã 40 năm, biết bao thế hệ đã góp công tạo lập, và giờ đây ngôi trường đang từng ngày từng giờ thay đổi, tiếp cận nhanh chóng với hiện đại, nhưng người sau luôn trân trọng ghi nhớ công lao của các thế hệ đi trước. Mãi mãi ngôi trường như tổ ấm, nuôi lớn bao thế hệ tiếp nối nhautừ đây tung cánh tới bốn phương trời…
Có người sẽ nghĩ là tôi đang tóm tắt lịch sử Trường Sĩ quan Chính trị? không, đừng ngạc nhiên, tôi vừa tóm tắt nội dung bài thơ 6 khổ 24 câu “40 mùa chim xây tổ” của Phạm Quốc Trung.
Có thể nói không ai giỏi hơn Phạm Quốc Trung trong việc khái quát những gì cần nói và đưa vào thơ, tất cả như được cô đặc, chắt lọc lại trong bài thơ, từng giọt, từng chữ.
Nhưng nội dung cũng chỉ là một nửa, thậm chí ít hơn. Tác giả không chỉ muốn người đọc hiểu mà còn muốn người đọc cảm được tinh thầnbài thơ qua những biểu tượng, những hình tượng mà chỉ có người “Sĩ quan chính trị” mới hiểu, đó là cây xà cừ cổ thụ, là cây phượng già mỗi mùa tan trường lại trổ hoa đỏ rực, là khói hương lan tỏa từ phòng tưởng niệm, là sự trăn trở để nhà trường gần hơn với chiến trường, là những bộn bề gian khó mà chỉ riêng ngôi trường này mới trải qua. Tất cả được tác giả nói đến nhẹ nhàng, thậm chí thoáng qua nhưng trong đó trĩu nặng sự trân trọng, yêu mến, trăn trở. Đó là cả một tình yêu.
Tôi đặc biệt thích khổ cuối:
“Làn hương thờ các liệt sĩ học viên
Tỏa nhuộm xanh lá xà cừ cổ thụ
Che bóng mát gọi chim về xây tổ
Để một mai tung cánh hướng chân trời./.”
Người đọc sẽ thích thú với hình tượng làn khói hương thiêng liêng bay lên như nhuộm xanh thêm vòm xà cừ, để cái vòm xanh đó che chở cho tổ ấm nuôi lớn những cánh chim ngày mai sẽ tung cánh bay rộng bốn phương trời. Ai ở Sĩ quan chính trị cũng biết cả tòa nhà S50, nơi có Phòng tưởng niệm trọn vẹn nằm dưới bóng cây Xà Cừ cổ thụ. Chắc hẳn tác giả từng đứng giữa sân, nhìn những làn khói bay ra từ phòng tưởng niệm và nghĩ tới câu thơ này. Sự hy sinh của các liệt sĩ không bao giờ là uổng phí, sự hy sinh đó đang góp phần vào sự nghiệp trồng người của Trường Sĩ quan Chính trị. Quá khứ tiếp nối tới hiện tại, tương lai. Chỉ có như thế mới chúng ta mới có thể đào tạo ra những Con Người, những Cán Bộ Đảng Viên viết hoa. Chỉ có thể đi tới, bay tới tương lai từ sự trân trọng thực sự với lịch sử hào hùng.
Tôi chợt hiểu phải tâm huyết lắm, nung nấu lắm mới viết được như thế.
NGUYỄN VĂN THƯỞNG::
Một bài thơ hay không phải chỉ mượt mà ở câu chữ, mà trên hết là ở tình cảm của tác giả thấm ướt bên trong, quan trọng hơn là thông điệp mà nó mang đến cho người đọc. Chắc hẳn không ai trong chúng ta lại không lưu giữ trong mình hình ảnh về một mái trường, về thầy, về cô. Thứ tình cảm thuần khiết ấy ai cũng biết, ai cũng có thể cảm nhận được, nhưng không phải ai cũng biểu cảm được.
Ngôi trường này, vòm Thành này đã thiết thân với biết bao thế hệ, biết bao con người. Vậy nhưng đã có mấy người nói lên tình cảm của mình về nó. Và vì thế, viết về nó, từ trước đến nay, bằng văn, bằng thơ hay nhạc, chắc hẳn chỉ đếm trên đầu ngón tay một số ít sáng tác thực sự sâu sắc và có ý nghĩa.
Bài thơ này của Thủ trưởng đã nói hộ tiếng lòng của rất, rất nhiều thế hệ cán bộ, học viên, nhân viên Nhà trường. Nếu không phải là người có tình cảm sâu sắc và thực sự nhiệt tâm với sự phát triển của Nhà trường, với sự nghiệp trồng người thì với một người mới chỉ gắn bó một thời gian ngắn sẽ không thể viết được những lời thơ ý nghĩa như thế (bởi có rất nhiều người gắn bó cả đời mà cũng có viết được gì đâu). Ngôi trường này thực sự may mắn có một Người Thầy như thế (trong tâm trí của em cho đến bây giờ, và có lẽ mãi về sau này nữa, sẽ luôn ấn tượng và khắc in hình ảnh một dáng người thoăn thoắt đạp xe, thoăn thoắt lần gỡ những gian khó cho ngôi trường này, mộc mạc vậy nhưng sao xúc động thế. Một bài học về sự giản dị, sâu sát, cụ thể mà nhiều người trẻ chúng em đang thiếu.
Trở lại với bài thơ, dù không dài nhưng nó là bức tranh sinh động, đầy đủ về quá trình xây dựng và trưởng thành của Nhà trường bằng những hình ảnh mộc mạc, chân thực nhưng lại là chứng nhân của những thăng trầm. Đó là vòm Thành phong rêu, là cây phượng già, cây xà cừ cổ thụ…Nhưng hơn hết là về những con người nơi đây: nhân văn (bởi chất quan họ, bởi chất chính trị), sống thanh tao và cống hiến hết mình.
Và nữa, trung thành với truyền thống không có nghĩa là quay về với quá khứ mà là đem hết sức mình để tiến về tương lai, sải tung cánh để “hướng chân trời”. Suy cho cùng, vì ngược gió mà diều mới bay lên được. Nên phải chăng, hãy thay đổi cách nghĩ, thay vì cứ lấy vượt khó làm cái cớ để vin vào mà tự trói mình trong nếp nghĩ cũ và bằng lòng với những gì đang có, thì hãy coi ngược và vượt khó là cách để khẳng định, để trưởng thành.
Và nữa, trung thành với truyền thống không có nghĩa là quay về với quá khứ mà là đem hết sức mình để tiến về tương lai, sải tung cánh để “hướng chân trời”. Suy cho cùng, vì ngược gió mà diều mới bay lên được. Nên phải chăng, hãy thay đổi cách nghĩ, thay vì cứ lấy vượt khó làm cái cớ để vin vào mà tự trói mình trong nếp nghĩ cũ và bằng lòng với những gì đang có, thì hãy coi ngược và vượt khó là cách để khẳng định, để trưởng thành.
***
Trong suốt chặng đường lịch sử 40 năm xây dựng, chiến đấu và trưởng thành, trải qua những cung bậc thăng trầm của sự nghiệp đào tạo cán bộ chính trị cấp phân đội. “Mái trường trong lòng Thành cổ” đã bao lần đổi tên, tách, nhập nhưng vẫn sắt son với con đường hướng tới mục tiêu đã định. Đã có biết bao thế hệ học viên về nhập Trường, rồi sau thời gian đào tạo lại ra đi khắp mọi miền Tổ quốc để cống hiến con tim, khối óc và cả máu xương cho Tổ quốc thân yêu… Tại buổi gặp mặt kỷ niệm 33 năm Ngày Nhà giáo Việt Nam (20/11/1982 - 20/11/2015), trong giây phút xúc động trước công lao to lớn của các thế hệ thầy giáo, cô giáo đã cống hiến trí tuệ và công sức cho sự nghiệp giáo dục - đào tạo của Nhà trường, bằng tâm hồn nghệ sĩ của một vị tướng tài ba, đồng chí Trung tướng, PGS, TS Phạm Quốc Trung, Hiệu trưởng Nhà trường đã cảm tác bài thơ “40 mùa chim xây tổ” gửi tặng các thế hệ cán bộ, giảng viên, học viên, nhân viên, chiến sĩ Nhà trường. Ban Biên tập Website Trường Đại học Chính trị trân trọng gửi tới bạn đọc bài thơ đầy cảm xúc và giàu ý nghĩa này.
VĂN LÂM:
Vẫn biết thơ là hương nhụy của cuộc sống, là “thi trung hữu họa” nhưng khi cảm thụ bài thơ này, nhất là những người đã, đang học tập, rèn luyện, công tác tại Mái trường Sĩ quan Chính trị sẽ mau chóng được cuốn hút, đồng cảm với tác giả trước bức tranh sống động, linh thiêng, lắng sâu của “rêu phong Thành cổ, hoa phượng đỏ, cây xà. cừ cổ thụ…” và hơn hết là dặm dài bước dựng xây, trưởng thành của tình đất, tình người bao chứa trong cái nôi đào tạo nên đội ngũ cán bộ có trọng trách giữ lửa nhiệt tình, niềm tin, sẵn sàng hiến dâng Tổ quốc cho những con người trong lực lượng vũ trang.,
Vẫn biết thơ là hương nhụy của cuộc sống, là “thi trung hữu họa” nhưng khi cảm thụ bài thơ này, nhất là những người đã, đang học tập, rèn luyện, công tác tại Mái trường Sĩ quan Chính trị sẽ mau chóng được cuốn hút, đồng cảm với tác giả trước bức tranh sống động, linh thiêng, lắng sâu của “rêu phong Thành cổ, hoa phượng đỏ, cây xà. cừ cổ thụ…” và hơn hết là dặm dài bước dựng xây, trưởng thành của tình đất, tình người bao chứa trong cái nôi đào tạo nên đội ngũ cán bộ có trọng trách giữ lửa nhiệt tình, niềm tin, sẵn sàng hiến dâng Tổ quốc cho những con người trong lực lượng vũ trang.,
Khi giai điệu của thi phẩm cất lên, là lúc con tim được đánh thức trước nét trang nghiêm, tràn đầy tính nhân văn của không gian thơ có phần cổ kính, hoài niệm, in đậm truyền thống hào hùng được hóa thân vào văn vật rất đỗi gần gũi, vào bảng lảng khúc bi tráng về những Anh hùng Liệt sĩ lan tỏa từ nơi tưởng niệm.
Có nhà thơ đã nói đến “đất ở/ tâm hồn” để diễn đạt cái thực bình thường có thể nắm bắt, nhìn nhận nhưng kèm theo đó là cái sâu lắng trong tâm hồn khi được nhìn, thẩm thấu sâu hơn.
Thêm một lần hiểu thơ là hương nhụy, hữu họa trong thơ là chấm phá, điểm nhãn.
. Đỗ Đức Mạnh
. Đỗ Đức Mạnh
Chúng tôi từ khắp mọi miền quê về đây, vinh dự tự hào mang trên mình màu xanh áo lính, được học tập công tác dưới mái Trường Sĩ quan Chính trị, ngôi trường thân yêu tọa lạc trong Thành cổ rêu phong cùng thời gian, trải qua biết bao thăng trầm của lịch sử đất nước, bên sông Cầu, con nước bình yên trĩu nặng phù sa bồi đắp cho miền quê Kinh Bắc, có điệu Quan họ thiết tha " người ơi người ở đừng về’’.
40 năm là một dấu son, in đậm vào tâm trí của biết bao con người đã và đang có thời gian học tập, công tác tại đây, với tình cảm của riêng mình Thầy Hiệu trưởng, Trung tướng, PGS, TS Phạm Quốc Trungđã viết lên những vần thơ chứa đựng trong đó là những tình cảm, tâm tư, xúc động, trước những tấm gương hy sinh anh dũng của các Anh hùng, Liệt sĩ của Nhà trường ở trên trận tuyến chiến đấu chống kẻ thù, bảo vệ Tổ quốc, trong cuộc sống đời thường, trong thực hiện nhiệm vụ giảng dạy,học tập và công tác hay là những chặng đườngđầy gian khổ mà Mái trường đã vượt qua đã được gửi gắm qua những vần thơ:
‘’Màu thời gian thấm đậm lớp rêu phong
Đẹp nguyên sơ mái trường Thành Cổ
Cây phượng già đã bao mùa hoa đỏ
Đó chính là mái Trường Sĩ quan Chính trị, ngôi trường đào tạo ra những cán bộ chính trị cấp phân đội, giảng viên khoa học xã hội và nhân văn quân sự cho toàn quân với truyền thống rất đỗi tự hào và cao quý, vừa mang đậm nét thơ, ca, nhưng lại chứa đựng những tình cảm sâu nặng của Người Thầy với sự nghiệp giáo dục, đào tạo của Đất nước và Nhà trường, tình cảm với các thế hệ cán bộ, giảng viên, học viên của Nhà trường, mà không gì có thể so sánh nổi, mặc dù thời gian có thể làm mọi thứ thay đổi, nhưng tâm huyết với sự nghiệp trồng người thì còn mãi với thời gian.
‘’Sắc màu nhân văn lan tỏa nơi nơi
Bên cây súng luôn có đàn, có sách.’’
40 năm một chặng đường cũng đã có thể nói là dài với biết bao thành tích đã đạt được, những tấm huân chương lấp lánh trên Quân kì của Nhà trường đã nói lên điều đó, trong chiến tranh bảo vệ Tổ quốc, công sức, máu xương của cán bộ, học viên của Nhà trường đã đổ xuống.
‘’Khi Tổ quốc cần, máu xương không tiếc
Nguyện nằm lại biên cương, mãi mãi không về…’’
Và trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc hôm nay, ở nơi đâu cũng có bóng dáng của những học viên, cán bộ Nhà trường, và cũng từ Mái trường này lớp lớp cán bộ, học viên ra trường đã hoàn thành chức trách nhiệm vụ trên các cương vị công tác.
Và không chỉ ở khổ thơ trên mà cả bài thơ đã toát lên một tình cảm đặc biệt qua ánh nhìn tinh tế của Thầy về lịch sử, truyền thống, cũng như sự phát triển vươn mình đạt đến những tầm cao mới của hôm naycủa các thế hệ đi trước và hiện tại:
‘’Bốn mươi năm vượt gian khó bộn bề
Qua bao lần thay tên, nhập, tách
Trăn trở, miệt mài bên từng trang sách
Để lý luận gần hơn thực tiễn chiến trường’’
Hôm nay nhịp bước đến giảng đường, với nhiệm vụ học tập và nghiên cứu khoa học, thế hệ của chúng tôi đã có những điều kiện về cơ sở vật chất tốt hơn, mà qua lời thơ của Thầy Hiệu trưởng, chỉ 2 câu thôi:
‘’Bài học hôm nay trên bục giảng đường
Đèn trình chiếu thay dần bụi phấn.’’
Nhưng trong đó chứa đựng là sự quan tâm của quân đội là sự phát triển đi lên của đất nước, để chúng tôi tiếp bước Cha Anh, tiếp lửa truyền thống đã truyền lưu qua biết bao thế hệ, chắc tay súng bảo vệ quê hương, xây dựng quân đội, xây dựng Nhà trường mà qua lời thơ của Thầy như một lời khẳng định, một lời tri ân đến các thế hệ đã đóng góp, cống hiến để dựng xây lên mái trường Sĩ quan Chính trị hôm nay:
‘’Mấy thế hệ chung bước dưới cờ sao
Cây trái chín, nụ chồi tiếp nối
Pho sử Trường mở sang trang mới
Vẫn đậm tên ai xây móng, đắp nền.’’
Đã biết bao mùa thay lá, đâm chồi, giữa Thành cổ uy nghiêm và tôn kính, như tô thêm vào màu xanh của áo lính, tô thêm vào truyền thống rất đỗi tự hào của Nhà trường, đó là những tán xà cừ cổ thụ tỏa bóng nghiêng che, thoảng quện khói hương thành kính, lòng biết ơn vô hạn đến các Anh hùng, Liệt sĩ của Nhà trường đã không tiếc máu xương mình tô hồng thêm quân sử vẻ vang của quân đội anh hùng của một dân tộc anh hùng:
“Làn hương thờ các liệt sĩ học viên
Tỏa nhuộm xanh lá xà cừ cổ thụ’’
Và từ đây lớp lớp các thế hệ cán bộ học viên vẫn đang ngày đêm học tập, rèn luyện, phấn đấu, trưởng thành để cống hiến cho đất nước, cho sự nghiệp cách mạng cao cả mà toàn Đảng,toàn dân,toàn quân ta đã kiên định lựa chọn để xây dựng một đất nước Việt Nam mạnh giàu
Và lời cuối bài thơ đã mang trọn vẹn những ý nghĩa nhân văn cao cả ấy, bóng mát của hòa bình,của tự do cho những ước mơ được xây đắp để mai này vút cánh bay lên, trong đó có tất cả chúng ta, những người đứng dưới mái Trường Sĩ quan Chính trị.
"Che bóng mát gọi chim về xây tổ
Để một mai tung cánh hướng chân trời”.
Đọc thơ, hiểu thơ và mỗi người sẽ có những cảm nhận khác nhau, với riêng chúng tôi từ bài thơ của Thầy Hiệu trưởng đã cho chúng tôi những cảm nhận như vậy, xin cảm ơn Thầy vì những vần thơ đầy tâm huyết, xin kính chúc Thầy cùng gia đình mạnh khỏe, hạnh phúc, tiếp tục có những cống hiến xuất sắc cho sự nghiệp cách mạng. Xin cảm ơn thầy, người thầy giáo của những vần thơ tuyệt tác.
Thứ Năm, 2 tháng 7, 2015
NHỮNG NGÀY HÈ KHÔNG QUÊN
BBT: Mặc dù công việc rất bận, song Trung tướng, PGS, TS Phạm Quốc Trung, Hiệu trưởng Trường Đại học Chính trị vẫn thường xuyên quan tâm, theo dõi, chỉ đạo, động viên lực lượng học viên của Nhà trường đang kiên trì, nỗ lực luyện tập diễu binh phục vụ ngày đại lễ chào mừng Kỷ niệm 70 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh 2-9. Đồng chí Hiệu trưởng đã sáng tác bài thơ “Những ngày hè không quên” tặng riêng cho lực lượng học viên làm nhiệm vụ A70. Website Nhà trường trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.
Thân tặng các học viên A70
Mùa thi mới cận kề
Phượng sân trường rực đỏ
Gác bài đang học dở
Chúng mình cùng hành quân
Phố mới vang nhịp chân
Ngập tràn xanh màu áo
Lửa mặt trời tháng Sáu
Thiêu đốt đường Y-Na
Dưới nắng cháy thịt da
Hàng chân dần thẳng tắp
Khuỷu tay vuông ngang ngực
Mặt kiêu hãnh ngẩng chào
Nhớ những phút giải lao
Nhấp vội ly chanh muối
Ngực phanh tìm gió thổi
Nhường nhau bóng cây xanh
Giá súng, ngồi vây quanh
Giở đủ trò của lính
Cười phô hàm răng trắng
Vơi nhanh nỗi nhọc nhằn
Lưng áo bạn bạc dần
Gót giày tôi mòn vẹt
Da bóng nâu màu mật
Nhìn chúng mình đẹp hơn
Sức trai tuổi thanh xuân
Phong sương cần nếm trải
Để chặng đường đi tới
Coi thường mọi chông gai
Rời Thành cổ ngày mai
Mình về nơi tập mới
Đại lễ mùa Thu tới
Giữa Quảng trường cùng vui./.
Bắc Ninh, 27/6/2015
ĐẾN VỚI MỘT BÀI THƠ HAY
Ngày 29 tháng 6 năm 2015, Nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu, một trong những đại thụ của nền âm nhạc Việt Nam đã từ trần, hưởng thọ 91 tuổi. Ông là tác giả của nhiều ca khúc bất hủ, sống mãi với thời gian như: Hành khúc ngày và đêm, Những ánh sao đêm, Thơ tình cuối mùa thu,...
Thơ tình cuối mùa thu là sáng tác phổ thơ bài thơ của nữ sĩ Xuân Quỳnh. Mỗi khi giai điệu của ca khúc cất lên, người ta như tưởng thấy một mùa thu dìu dịu, buồn buồn, lãng đãng hiển hiện xung quanh mình dù đang giữa những ngày hè nóng đổ lửa, hay giữa những ngày đông rét căm. Ca khúc thì hầu hết chúng ta từng nghe, từng thưởng thức; nhưng văn bản gốc bài thơ của nữ sĩ tài hoa bạc mệnh ấy thì không phải ai cũng để ý. Trang Thông tin Văn học nghệ thuật Trường Sĩ quan Chính trị xin giới thiệu với bạn đọc bài thơ này.
Có một điểm rất đáng lưu ý trong bài thơ mà rất nhiều người bị nhầm lẫn. Đó là ở khổ thơ: " Cuối trời mây trăng bay/Lá vàng thưa thớt quá/ Phải chăng lá về rừng/Mùa thu đi cùng lá/Mùa thu ra biển cả/Theo dòng nước mênh mang/Mùa thu vào hoa cúc..." , rất nhiều người đã đọc thành "mùa thu vàng hoa cúc". Khi bài thơ được nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu phổ nhạc, cũng có nhiều ca sĩ nổi tiếng đã hát thành "mùa thu vàng hoa cúc", nên chính nhạc sĩ nhắc họ cần hát cho đúng từ dùng của bài thơ. Chúng ta thấy, rõ ràng, nếu chỉ là "mùa thu vàng hoa cúc" thì câu thơ thường quá. Mùa thu nào chẳng bạt ngàn hoa cúc vàng. Nhưng Xuân Quỳnh của chúng ta không thường như vậy. Chị dùng ba từ "mùa thu" ở trong khổ thơ, song hai từ đầu là mùa thu-danh từ, còn từ thứ ba là "mùa thu vào", chữ thu đã trở thành nội động từ. Và đấy mới chính là sự tinh tế của câu thơ, khiến cho cả khổ thơ trở nên lung linh...
Mời các bạn cùng thưởng thức bài thơ:
THƠ TÌNH CUỐI MÙA THU
Xuân Quỳnh
Cuối trời mây trắng bay
Lá vàng thưa thớt quá
Phải chăng lá về rừng
Mùa thu đi cùng lá
Mùa thu ra biển cả
Theo dòng nước mênh mang
Mùa thu vào hoa cúc
Chỉ còn anh và em
Chỉ còn anh và em
Là của mùa thu cũ
Chợt làn gió heo may
Thổi về xao động cả:
Lối đi quen bỗng lạ
Cỏ lật theo chiều mây
Đêm về sương ướt má
Hơi lạnh qua bàn tay
Tình ta như hàng cây
Đã qua mùa gió bão
Tình ta như dòng sông
Đã yên ngày thác lũ
Thời gian như là gió
Mùa đi cùng tháng năm
Tuổi theo mùa đi mãi
Chỉ còn anh và em
Chỉ còn anh và em
Cùng tình yêu ở lại...
- Kìa bao người yêu mới
Đi qua cùng heo may
Nguồn: Tự hát, Xuân Quỳnh, NXB Tác phẩm mới, 1984
Lá vàng thưa thớt quá
Phải chăng lá về rừng
Mùa thu đi cùng lá
Mùa thu ra biển cả
Theo dòng nước mênh mang
Mùa thu vào hoa cúc
Chỉ còn anh và em
Chỉ còn anh và em
Là của mùa thu cũ
Chợt làn gió heo may
Thổi về xao động cả:
Lối đi quen bỗng lạ
Cỏ lật theo chiều mây
Đêm về sương ướt má
Hơi lạnh qua bàn tay
Tình ta như hàng cây
Đã qua mùa gió bão
Tình ta như dòng sông
Đã yên ngày thác lũ
Thời gian như là gió
Mùa đi cùng tháng năm
Tuổi theo mùa đi mãi
Chỉ còn anh và em
Chỉ còn anh và em
Cùng tình yêu ở lại...
- Kìa bao người yêu mới
Đi qua cùng heo may
Thứ Hai, 22 tháng 6, 2015
BA MƯƠI NĂM - MỘT CHẶNG ĐƯỜNG THEO ĐẢNG
Thấm thoắt đã 30 năm kể từ ngày tôi được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam (18/4/1985-18/4/2015),từ một thanh niên vừa rời ghế nhà trường (tháng 7/1981), tham gia công tác Đoàn tại địa phương một thời gian ngắn, tháng 2/1982, tôi lên đường nhập ngũ. Lúc mới vào bộ đội, tôi chỉ tâm niệm một điều: "phục vụ quân đội lâu dài hay không thì chưa biết, nhưng dứt khoát khi trở về, minh phải là đảng viên". Nghĩ vậy nên tôi ra sức phấn đấu. Tháng 12/ 1982, sau khi tốt nghiệp lớp đào tạo khẩu đội trưởng, tôi được cấp trên điều về sư đoàn 350 Quân khu 3 công tác và đến tháng 4/1983, lại được cử về Trường Văn hóa Quân khu ôn thi vào các học viện, trường sỹ quan trong quân đội. Trúng tuyển vào Trường sỹ quan Pháo binh với số điểm 19 điểm ( lúc đó Trường Sỹ quan Pháo Binh lấy điểm chuẩn 14 điểm), tôi miệt mài học tập, rèn luyện và thường xuyên đạt kết quả khá trở lên. Học hết năm thứ nhất, sang đầu năm thứ 2, tôi được đưa vào diện đối tượng bồi dưỡng kết nạp Đảng trong quí 2 của năm 1985. Thời gian này, tôi tích cực học tập, rèn luyện và đều đạt kết quả khá, giỏi
. Các đồng chí trong tổ đảng, cấp ủy chi bộ trực tiếp hướng dẫn tôi làm các thủ tục kết nạp Đảng. Kỷ niệm khó quên nhất đối với tôi lúc đó là viết đơn xin vào Đảng, tôi viết đi, viết lại tới 4 lần mới xong. Bây giờ tôi vẫn nhớ như in toàn bộ nội dung đơn xin vào Đảng. Ngày 18 tháng 4 năm 1985, vào buổi tối, chi bộ đại đội 4, Đảng ủy tiểu đoàn 11 Trường Sỹ quan Pháo binh đã tổ chức kết nạp tôi cùng với 2 đồng chí nữa vào Đảng. Quyết định kết nạp vào Đảng của tôi do đồng chí Chủ nhiệm chính trị nhà trường ký, vì lúc đó, theo nghị quyết 07 của Ban chấp hành Trung ương khóa 5, cơ quan chính trị là cơ quan lãnh đạo về Đảng. Nghị quyết này, chỉ ít tháng sau được thay thế bằng Nghị quyết 27, xác định lại cơ quan lãnh đạo của Đảng là BCH Đảng bộ các cấp do Đại hội đại biểu hay đại hội toàn thể đảng viên bầu và Đảng lãnh đạo trực tiếp thống nhất về mọi mặt đối với lực lượng vũ trang. Đây cũng là dấu mốc quan trọng trong ngày đầu của tôi đứng trong hàng ngũ của Đảng. Sau này trong quá trình sinh hoạt, công tác mới thấy, mỗi lần thay đổi cơ chế lãnh đạo là một bước tiến quan trọng trong quá trình xây dựng và phát triển của Đảng, nếu cơ chế không đúng sẽ phải trả bằng cái giá rất đắt. Cơ chế đúng sẽ phát huy được hiệu lực lãnh đạo của tổ chức đảng, vai trò trách nhiệm của đảng viên trong công tác. Tốt nghiệp loại khá, tôi được cấp trên điều về nhận công tác tại Quân khu 2, sau 9 năm trên cương vị Phó đại đội trưởng chính trị, trợ lý chính trị tiểu đoàn, dù ở cương vị nào, tôi đều hoàn thành tốt nhiệm vụ, trong đó đại đội 6-Tiểu đoàn 2 do tôi làm phó Đại đội trưởng về chính trị kiêm bí thư chi bộ đã lãnh đạo đơn vị 5 năm liền hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được Bộ tư lệnh Quân khu tặng danh hiệu " Đơn vị Quyết thắng". Tháng 8/1995, sau khi học xong lớp TTV-CTV do Báo Quân đội nhân dân tổ chức tại Quân khu 2, tôi được điều về báo Quân khu 2 làm phóng viên. lúc này tôi như con chim đang sống ở nơi chật hẹp, nay có điều kiện được bay bổng giữa bầu trời trí thức bao la, thỏa sức khám phá sáng tạo, viết những bài viết tràn đầy hơi thở của cuộc sống. Và tôi cũng đã gặt hái được một số thành công. Tốt nghiệp Học viện Báo chí và tuyên truyền tháng 12/2003, đến tháng 10/2004, tôi được bổ nhiệm Phó Tổng biên tập báo Quân khu 2, hai năm sau được điều về Quân khu Thủ đô làm Trưởng ban biên tập tờ tin, rồi Tổng biên tập báo. Thời gian này, tôi đã dày công xây dựng báo Quân khu Thủ đô, sau đổi thành báo Quốc phòng Thủ đô từ một bản tin xuất bản mỗi tháng một kỳ, mỗi kỳ hơn 3500 tờ thành tờ báo ra hằng tuần, mỗi tuần xuất bản hơn 5ooo tờ,. báo có khuôn khổ 19x32 cm, 8 trang. đầy ắp thông tin về mọi mặt kinh tế- xã hội và quốc phòng- an ninh. Ngoài ra báo Quốc phòng thủ đô còn có chương trình truyền hình LLVT thủ đô trên sóng Đài phát thanh - truyền hình Hà Nội, mỗi tuần phát sóng 30 phút vào tối thứ 4 hằng tuần. Hằng năm tham gia các cuộc thi báo chí do Thành phố và Toàn quân tổ chức, báo quốc phòng thủ đô và cá nhân tôi đều được giải. Tôi đã đoạt 2 giải (1 giải B và 1 giải c) trong các cuộc thi báo chí do Bộ Quốc Phòng và TCCT tổ chức vào năm 2002 và năm 2004, được Chủ tịch Nước tặng thưởng Huân chương chiến công hạng nhất, hạng ba, 1 huân chương quân kỳ quyết thắng hạng nhì, 3 HCCS vẻ vang hạng nhất, Nhì, Ba cùng nhiều phần thưởng cao quí khác..
Đến nay,trải qua chặng đường dài 33 năm công tác, với 30 năm được sinh hoạt trong chi bộ đảng ở nhiều loại hình tổ chức đảng trong Quân đội, được Đảng, cách mạng, giáo dục và rèn luyện, nhân dân đùm bọc thương yêu, tôi đã trưởng thành, là cán bộ cao cấp, thạc sỹ báo chí luôn dành sức lực, trí tuệ cống hiến cho Đảng, Nhà nước, quân đội và nhân dân, trong đó có quyền lợi bản thân và gia đình mình. Hậu phương, gia đình của tôi cũng khá tạm ổn, vợ tôi là công chức Nhà nước đã nghỉ hưu và cũng là đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam, hai con, một gái, một trai đều tốt nghiệp đại học, con trai là cử nhân báo chí và có nguyện vọng theo nghiệp của bố.
Kỷ niệm 30 năm ngày được kết nạp vào Đảng cộng sản Việt Nam, là dịp để tôi tự nhìn lại mình trong suốt chặng đường cách mạng đã qua, từ đó tự hào về những gì mà mình đã làm được, nghiêm túc nhìn nhận rút kinh nghiệm những gì mình chưa đạt tới để bản thân ngày càng hoàn thiện hơn. Nhân đây, tôi bày tỏ lòng biêt ơn đối với Đảng, Nhà nước, Quân đội và Bác Hồ kính yêu đã dìu dắt giúp đỡ và đem lại cho gia đình và bản thân tôi nhiều hoa thơm và trái ngọt . Tôi nguyện suốt đời theo Đảng và cống hiến hết mình cho Đảng Cộng sản Việt Nam quang vinh./.
La Quang Mão
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




